Linh đạo dòng Mến Thánh Giá tập trung vào mầu nhiệm Thập giá cứu độ của Chúa Giêsu Kitô”. Bởi vì Mầu nhiệm Thập giá là bửu huyết cứu độ trần gian, là mầm sống của sự chết, là phục sinh của tử nạn, là động lực cho con người khi bị tuyệt vọng, khổ đau...

Lễ Khấn Dòng Mến Thánh Giá Quy Nhơn

XIN CHỌN THẬP GIÁ ĐỨC KI TÔ



Từ đây, các chị em không hãnh diện điều gì ngoài Thập Giá Đức Kitô mà Thiên Chúa đã ưu ái ban cho các chị em, hãy cầu nguyện cho các chị em luôn sống tâm tình tạ ơn trong ngày hồng phúc này và luôn trung thành với ơn gọi, để ngày càng trở nên giống Đức Kitô hơn hầu sống cho Chúa cách quyết liệt và hăng say làm việc tông đồ.

Đây là lời gọi mời của vị chủ chăn Giáo phận Qui Nhơn chủ sự Thánh lễ Khấn dòng và Tạ Ơn của 22 nữ tu thánh hiến trọn đời, 12 tập sinh khấn lần đầu, 6 nữ tu kỷ niệm 25 năm, 3 nữ tu mừng 50 năm và 2 nữ tu kỷ niệm 65 năm tuyên khấn trong Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn vào ngày 22/8/2013 nhằm lễ Đức Maria Trinh Nữ Vương.

Lúc 05 giờ sáng, đoàn rước gồm Thánh Giá đèn hầu, quý nữ tu mừng lễ với nến cháy sáng trên tay, đặc biệt quý nữ tu tuyên khấn trọn đời được cha mẹ hoặc người thân sánh bước hai bên như ngày xưa Mẹ Maria được thánh Gioakim và Anna dâng hiến trong đền thánh. Tiếp theo là quý nữ tu trong Ban Điều hành Hội dòng và khoảng 100 linh mục đồng tế cùng Đức Giám mục Matthêô Nguyễn Văn Khôi tiến vào Thánh đường Chánh Tòa, ngôi Nhà Mẹ của Giáo phận.

Tiếng nữ tu dẫn lễ vang lên khi đoàn rước bắt đầu tiến dần lên cung thánh: “Tạ ơn Thiên Chúa vì muôn hồng ân Chúa đã và đang đổ xuống cho giáo phận Qui Nhơn thân yêu; Tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho Hội dòng một ngày hồng phúc; Tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho quý nữ tu luôn trung thành với Chúa trong suốt 25 năm, 50 năm, 65 năm qua; Tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho Hội dòng luôn có những tâm hồn thánh thiện, khám phá, lắng nghe và sẵn sàng đáp lại tiếng gọi của Thiên Chúa trong ơn gọi Mến Thánh Giá; Tạ ơn Chúa đã ban cho các bậc cha mẹ lòng quảng đại hiến dâng con mình cho Thiên Chúa; Tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho chúng con những ân thân nhân, những người bạn tốt, đã đùm bọc, nâng đỡ, cộng tác với chúng con qua muôn nghìn nghĩa cử yêu thương; Tạ ơn Thiên Chúa đã yêu thương và dẫn dắt Hội dòng chúng con suốt bao năm qua.” 

Tiếp đến, ca đoàn Mến Thánh Giá Qui Nhơn cất cao lời ca: Ngày hồng phúc dâng cao, dâng tiếng hát nguyện cầu, tim reo vang tình khúc nhiệm mầu, ngời sáng tin yêu. Đường lên Núi Thánh nghe xôn xao, hạnh phúc dâng đầy, bao yêu thương đẹp những tháng ngày, mộng ước nồng say…

Thánh lễ cử hành trang trọng với cộng đoàn phụng vụ sốt sắng. Có hơn 1.000 khách mời: linh mục, quý Bề trên một số Hội dòng, quý chủng sinh, quý tu sĩ nam nữ, quý cha mẹ, thân nhân của các nữ tu mừng lễ, quý ân nhân, anh chị em Mến Thánh Giá tại thế và giáo dân các giáo xứ.

Trong bài chia sẻ của cha Giuse Phạm Thanh, Linh hướng Hội dòng ghi nhận: Khi kêu gọi chúng ta, Thiên Chúa nói với chúng ta: "Con thật quan trọng đối với Cha, Cha yêu con, Cha tin tưởng nơi con !". Chúa Giêsu nói điều này với mỗi người trong chúng ta! Niềm vui được sinh ra từ đây, niềm vui của giây phút Chúa nhìn tôi. Hiểu và cảm nhận được điều này là bí quyết của niềm vui đời dâng hiến. Cảm thấy được Thiên Chúa yêu thương, cảm thấy rằng đối với Ngài, chúng ta không phải là những con số, nhưng là những con người, và cảm thấy rằng chính Ngài kêu gọi chúng ta trước. (Quảng diễn của Đức Thánh Cha Phanxicô với các Chủng sinh và Tập sinh)

Hôm nay, các Chị Em Mến Thánh Giá đã dứt khoát trả lời tiếng Chúa gọi, các Chị quyết lựa chọn yêu thương và làm chứng cho Tin Mừng của Chúa qua việc phục vụ Hội Thánh. Chị Em sẽ hân hoan biểu lộ Tình Yêu Chúa trước mặt Hội Thánh. Niềm vui đích thực thì dễ lây, nó lây nhiễm, nó khiến chúng ta tiến lên.

Và cũng như thánh Phaolô, các tu sỹ nhận thức: “Tôi biết tôi đã tin vào ai!” –Tin vào Chúa Giêsu, dâng hiến tình yêu cho Chúa Giêsu, một tình yêu cao cả tuyệt vời. Trái tim của chúng ta đã dành cho Chúa Giêsu, và điều này dẫn chúng ta đến lời khấn Khiết tịnh, Khó nghèo và Vâng Phục.

Và, lời khấn không chấm dứt lúc khấn, chúng còn tiếp tục trong đời sống chúng ta. Đó là một cuộc hành trình đem lại sự trưởng thành, trở nên người tông đồ của Chúa, khi một nữ tu trở nên người phục vụ với tất cả những ai họ cùng làm việc, và làm việc với họ. Vẻ đẹp của đời dâng hiến: đó là niềm vui, niềm vui... tràn ngập cõi lòng người dâng hiến.

Ước chi lòng trung tín của Chị Em trong đời thánh hiến luôn thành những tấm gương chan hòa ánh vinh quang Thiên Chúa: nguồn Tình Yêu vô biên và luôn là những dòng suối tuôn trào niềm hân hoan của Thiên Chúa đến cho muôn người, giữa cái thế giới luôn đổi thay và muôn mặt này.

Xin cho mọi người biết cảm nhận rằng ngay từ cõi đời này vẫn còn những nguồn mạch dẫn đưa con người tới cuộc sống vĩnh cửu mà Chúa không ngừng cung cấp cho ta nơi Con Một Chúa: là Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu chuộc duy nhất của nhân loại. Ngài đã đến và ở ngay trước Cửa nhà mỗi người.

Sau phần Phụng vụ Lời Chúa, nghi thức tuyên khấn lần đầu, Đức Giám mục thẩm vấn các tập sinh về sự tự nguyện bước theo Đức Kitô trên đường Thập Giá, sống khiết tịnh, nghèo khó, vâng phục trong Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn.

Đức Giám mục dâng lời cầu nguyện và chứng kiến các tập sinh từng hai người một trân trọng đọc lời tuyên khấn, dâng hiến đời mình cho Thiên Chúa trong Hội dòng. Chị Tổng Phụ trách Maria Võ Thị Tuyết nhận lời khấn của các tập sinh.

Các tân khấn sinh đón nhận cây Thánh Giá, từ đây Thánh Giá Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh trở nên đối tượng duy nhất của đời mình để yêu mến và sẵn sàng hiến thân cho tình yêu cứu độ. Các tân khấn sinh được nhận lãnh Hiến Chương, Nội quy như thành lũy bảo vệ đời mình, như phương thế tối hảo, như sợi dây vững chắc, gắn chặt đời mình với lời tuyên khấn.

Tiếp theo là nghi thức khấn trọn đời, đây là giây phút trọng đại của các khấn sinh sau 6 năm tuyên khấn tạm, giờ đây họ công khai bày tỏ quyết định của mình trước mặt Đức Giám mục, đại diện Giáo Hội và mọi thành phần dân Chúa.

Trước quyết định quan trọng này, cộng đoàn phụng vụ cùng quỳ xuống dâng lời khẩn cầu Thiên Chúa, Mẹ Maria và toàn thể Thần Thánh trên trời xin cho các khấn sinh được ơn phù trợ của Chúa Thánh Thần tinh luyện và làm bừng cháy lên ngọn lửa tình yêu để trung thành với lời tuyên khấn trọn đời hôm nay.

Từng khấn sinh quỳ gối, ngọn nến sáng trên tay, dõng dạc tuyên khấn trọn đời trong Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn với thái độ dứt khoát trước sự chứng kiến của vị Giám mục Giáo phận và trong tay chị Tổng Phụ trách cùng toàn thể mọi người hiện diện trong Thánh lễ tạ ơn và khấn dòng này.

Từ giây phút ấy, 22 khấn sinh hoàn toàn thuộc về Chúa Kitô và cùng với Chúa Kitô, trọn đời thuộc về Thiên Chúa. Sau đó, các khấn sinh nhận lãnh Thánh Giá Chúa Kitô như dấu chỉ nhắc nhớ cuộc thương khó Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh, đối tượng duy nhất của lòng trí mình, Đấng tình quân của các nữ tu để trọn đời yêu mến và tôn vinh Người mọi nơi, mọi lúc bằng chính cuộc sống thánh hiến hằng ngày.

Các khấn sinh được trao nhẫn như một dấu chỉ giao ước tình yêu mà các khấn sinh đã ký kết với Chúa Kitô bằng lời tuyên khấn trọn đời. Kể từ hôm nay, các khấn sinh giữ trọn lòng trung tín với Người, để đáng nhận vào dự tiệc cưới hân hoan muôn đời.

Và, cũng từ hôm nay, 22 khấn sinh trọn là thành viên chính thức của Hội dòng với tất cả quyền lợi và nghĩa vụ. Tiếng pháo tay nồng nhiệt òa vỡ giữa bầu khí đang trang nghiêm và thánh thiêng chúc mừng các tân khấn sinh trọn.

Sau cùng, các nữ tu mừng 25 năm, 50 năm, 65 năm tuyên lại lời khấn để thêm lần nữa nói lên rằng trọn đời thuộc về Chúa và sẽ còn trung thành cho đến giây phút cuối đời. Tiếp tục Thánh lễ là phần phụng vụ Thánh Thể.

Cuối Thánh lễ, chị Tổng Phụ trách thay lời chị em trong Hội dòng ghi sâu tình thương của hai Đức Cha Giáo phận, quý cha đồng tế, quý tu sĩ, quý phụ huynh, thân nhân của các nữ tu mừng lễ và quý khách cùng các ban ngành của Giáo xứ Chánh Tòa đã hiện diện trong Thánh lễ để hiệp lời cầu nguyện cho các nữ tu mừng lễ, chia sẻ niềm vui cùng công việc với Hội dòng trong ngày trọng đại này.

Đức Cha Matthêô đáp lời: Trước hết, tôi xin chia sẻ niềm vui và gửi đến Hội dòng những lời chúc mừng nồng nhiệt nhất trong ngày hồng phúc đặc biệt này. Với con số 34 chị em thánh hiến trọn đời và tuyên khấn lần đầu hôm nay, Hội dòng đã đạt đến con số 320 nữ tu khấn trọn, 97 nữ tu khấn tạm: tổng cộng có 417 nữ tu đang hiện diện và phục vụ tại 23 cộng đoàn trong Giáo phận nhà, 31 cộng đoàn trong 7 Giáo phận khác trong nước, và 6 cộng đoàn ở Hải ngoại. Đó là một con số biết nói đã phần nào nói lên sức phát triển của Hội dòng. Sức phát triển ấy chắc chắn bắt nguồn từ sức mạnh của Đức Kitô chịu đóng đinh. Tôi xin bày tỏ sự trân trọng đối với những hy sinh và đóng góp tuy âm thầm nhưng rất đáng kể của các bà và các chị em mừng kim cương khánh, kim khánh và ngân khánh khấn dòng hôm nay, cho công cuộc phục vụ Nước Chúa trong suốt 65 năm, 50 năm và 25 năm qua, cách riêng tại Giáo phận Qui Nhơn này.

Tôi cũng xin chia sẻ niềm vui với các gia đình và các ân nhân của chị em tuyên khấn và mừng lễ hôm nay. Có một người trong gia đình được hiến dâng cho Thiên Chúa và được Thiên Chúa chấp nhận, là một niềm vui lớn lao cho các người thân và các ân nhân. Đó là hoa quả của những lời cầu nguyện, những hy sinh, những giúp đỡ tinh thần lẫn vật chất của các ân thân nhân xa gần. Xin quý ân thân nhân hãy tiếp tục nâng đỡ các chị em trong suốt hành trình dâng hiến, để những hoa quả ấy tiếp tục tồn tại và ngày càng tươi đẹp hơn.

Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành cho toàn thể Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn, cho các gia đình và cho tất cả những ai góp phần làm phát sinh, nuôi dưỡng và nâng đỡ ơn gọi và cuộc đời thánh hiến của các chị em.”

Thánh lễ kết thúc lúc 07 giờ. Sau đó, Đức Cha Matthêô, quý cha, quý khách mời đến Nhà Mẹ Hội dòng chia sẻ niềm vui qua buổi tiệc hiệp thông, thân tình tại ngôi nhà trẻ mới xây dựng, vừa được làm phép vào ngày 20/8/2013.
Đọc thêm

Bản tin tháng 5/2016



DỰ TU TOÀN DÒNG HÀNH HƯƠNG – TĨNH NGUYỆN 
DỊP NĂM THÁNH LÒNG THƯƠNG XÓT

Trong bối cảnh Năm Thánh Lòng Thương Xót, Ban Đặc trách Dự tu toàn Dòng tổ chức buổi giao lưu sinh hoạt nhằm giúp các em đang tìm hiểu ơn gọi tu trì có thời gian sống với Chúa, sống với nhau, học hỏi và tìm hiểu về Hội dòng để có cái nhìn đúng hơn về ơn gọi của mình.

Năm nay, từ đêm 29/4 – 01/5/2016, có 188 em Dự tu từ các vùng Đà Nẵng, Bình Định, Qui Nhơn, Nha Trang, Phan Rang, Xuân Lộc, Sài Gòn, Ban Mê Thuột và Kontum tập trung về Đền Thánh Mẹ Nhân Lành tại Khánh Vĩnh, thuộc Giáo phận Nha Trang. Riêng vùng Phú Yên và Quảng Ngãi vắng mặt. Cùng đồng hành với các em có 18 chị là những Đặc trách Dự tu từ hai trung tâm và các vùng.

Chị Macta Nguyễn Thị Trung, Tổng Cố vấn kiêm Trưởng ban Mục vụ và Đặc trách Dự tu toàn Dòng khởi đầu chương trình qua buổi gặp gỡ làm quen với các em và thông qua các giờ trong những ngày giao lưu để các em nắm bắt và thực hiện.

Sau phút làm quen, là lúc hướng các em đến với Chúa, với Mẹ Maria qua giờ dâng hoa, nến cho Đức Mẹ do nhóm Dự tu Gia Lai, Kontum phụ trách. Bầu khí tĩnh lặng đưa các em vào giờ kinh tối và nghỉ đêm để lấy lại sức cho một ngày đi đường xa mệt nhọc.

Bình minh ngày mới bắt đầu, các em tiếp tục đi vào giờ tĩnh nguyện với chủ đề: Thiên Chúa Cha, Đấng giàu lòng thương xót do nhóm Dự tu Thanh Hải phụ trách. Nơi Đền Thánh, chị em đã ghi hình lưu niệm, ước mong dưới bóng cánh Mẹ Nhân Lành, mọi việc được Mẹ phù trợ, bao bọc và chở che.

Tiếp đến là Thánh lễ tạ ơn, cầu nguyện cho việc truyền giáo và ơn gọi của Hội dòng. Buổi chiều, tiết mục kịch minh họa do nhóm Dự tu Gò Vấp phụ trách, đã phần nào khắc họa chân dung với 5 nét son của người nữ tu Mến Thánh Giá giữa một thời đại đang cần những chứng nhân thiết thực, cụ thể hơn là lý thuyết. 

Đúng 15g00, giờ Lần Chuỗi thương xót để cầu nguyện cho Hội dòng và các ân nhân, xin lòng thương xót Chúa đồng hành, chúc lành cho bước đường thực thi sứ mạng của Hội dòng để mỗi chị em trở nên những trung gian chuyển cầu lòng thương xót đến cho thế giới. 

Sau cùng, chị em cám ơn cha Phêrô Nguyễn Xuân Quý đã cho chị em có nơi chốn gặp gỡ, giao lưu, học hỏi, chia sẻ cùng nhau những niềm vui nho nhỏ, trao nhau một ít kinh nghiệm trong tình huynh đệ. Các nhóm chào chia tay và tiếp tục hành trình du lịch riêng: nhóm đi lên Đà Lạt; nhóm tham quan Nhà thờ Chánh Tòa, Đại Chủng viện, Tòa Giám mục; nhóm về nghỉ tại Cộng đoàn Thanh Hải; nhóm khác đi tham quan các danh lam thắng cảnh của Nha Trang.

Ngày gặp mặt kết thúc trong tâm tình tạ ơn Chúa, cám ơn sự hiện diện của nhau. Ngày gặp gỡ đầy hồng ân. Hy vọng đây là tin vui cho Hội dòng trước 188 con tim đang khát khao cháy bỏng, được sống, được dấn thân phục vụ trong Hội dòng. Ước mong qua ngày gặp gỡ, vườn hoa thánh hiến của Hội dòng điểm thêm những bông hoa đẹp, góp thêm những khóm hoa rực rỡ với muôn sắc màu qua sự quảng đại dâng hiến của các bạn trẻ. Xin Thiên Chúa chúc phúc và thương ban cho Hội dòng có nhiều ơn gọi nhiệt thành và hăng say rao giảng Tin Mừng.


KHÓA BỒI DƯỠNG VỀ QUẢN TRỊ VÀ ĐÀO TẠO 

Liên Hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam đã tổ chức khóa bồi dưỡng dành cho các Nhà Huấn luyện và Phụ trách Cộng đoàn của các dòng tu thuộc Giáo tỉnh Miền Trung từ ngày 02/5 – 06/5/2016 tại Tòa Giám mục Giáo phận Ban Mê Thuột, có 140 tu sĩ các Dòng tham dự.

Với nhận thức, linh hoạt và điều hành cộng đoàn là một trách nhiệm nhiều thách đố và khó khăn. Có thể nói đây là một nghệ thuật đòi hỏi Nhà Huấn luyện và các vị Phụ trách cộng đoàn vừa đóng vai trò linh hướng, vừa là người huấn luyện và vừa lãnh đạo các cộng đoàn lớn, nhỏ nhằm giúp cộng đoàn tu sĩ sống đời tu cách thăng hoa và sung mãn. Trong ý nghĩa đó, quý chị trong Ban Huấn luyện và Phụ trách Cộng đoàn gồm 13 người của Hội dòng đã đăng ký tham gia khóa học. 

Khai mạc khóa bồi dưỡng, Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản đã chia sẻ đề tài: Nền tảng Kinh Thánh về vấn đề quản trị. Ngài đã cho các tu sĩ thấy rõ việc điều hành cộng đoàn sống đời thánh hiến khác với quản trị công ty đời thường: Việc quản trị trong dòng tu dựa trên cơ sở đức tin, nhằm mục đích xây dựng và phát triển một cộng đoàn hiệp nhất trong Đức Kitô, nhờ ân sủng của Chúa Thánh Thần. Ngài mời gọi các vị hữu trách hãy nhìn cách sống và noi gương bắt chước gương lãnh đạo của Đức Kitô là mục tử tốt lành (Ga 10, 11-18). Người Phụ trách cộng đoàn tu cần tập sống tinh thần của người huynh trưởng, người mẹ để nâng đỡ những người em của mình tốt hơn.

Năm thuyết trình viên đã chia sẻ 5 đề tài với những kiến thức cần thiết cho Nhà Huấn luyện và Phụ trách Cộng đoàn để họ có thêm những kinh nghiệm và kỹ năng nhằm giúp các ứng sinh và tu sĩ trong cộng đoàn tìm gặp được Chúa, thăng tiến trong đời sống thánh hiến về mọi phương diện. 

Đề tài Phân định ơn gọi do cha Giuse Nguyễn Văn Am - Phó Giám Tỉnh dòng Don Bosco hướng dẫn. Đây là một công việc không thể thiếu được trong việc nuôi dưỡng, cổ võ và thăng tiến đời thánh hiến. Khác với một công việc hay nghề nghiệp, phân định ơn gọi là giúp ứng sinh khám phá thêm ơn Chúa đang gọi trong từng dấu chỉ của cuộc sống mỗi người. Phân định ơn gọi nhất thiết đòi mỗi người phải có một sự hoán cải về mục vụ ơn gọi cũng như về cơ cấu và cả về nhãn giới đối với ơn gọi. 

Nữ tu Vũ Thị Loan, Dòng Mân Côi chia sẻ đề tài Chân dung người Phụ trách cộng đoàn trong vai trò đào tạo các tu sĩ. Người Phụ trách là người mẫu mực về nhiều lãnh vực như; có đời sống kết hiệp với Chúa sâu sắc, có khả năng cầu nguyện cách tự nhiên; lòng nhân ái, người có khả năng quản lý nhân sự, có khả năng văn hóa vì đó là yếu tố cần thiết cho sự phát triển mọi lĩnh vực; có tầm nhìn rộng, xa và chính xác để giúp cho em của mình đi đúng hướng; có hiểu biết những nét cơ bản những vấn đề mới mẻ của thời đại. 

Đề tài: Đồng hành thiêng liêng do cha Giuse Phạm Thanh Liêm, Chủ tịch Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam, Giám tỉnh Dòng Tên chia sẻ. Với kinh nghiệm trong sứ vụ đồng hành thiêng liêng trong nhiều năm, ngài cho biết ở khía cạnh nào đó đồng hành thiêng liêng đòi hỏi phải có sự gặp gỡ thường xuyên, đèu đặn để nâng đỡ, khích lệ, giúp cho người thụ huấn biết Chúa, biết mình, nhạy bén nhận ra Thánh ý Chúa và mau mắn thi hành. 

Cha Giuse Phan Trọng Quang, Dòng Thừa Sai Đức Tin, Trưởng ban tổ chức khóa học đã chia sẻ đề tài Niềm vui xây dựng đời sống cộng đoàn với những ví dụ cụ thể liên quan đến đời sống cộng đoàn. Từ trải nghiệm của cha, cha cho biết một người Phụ trách Cộng đoàn cần tạo bầu khí và linh hoạt cho cộng đoàn mình thế nào để có niềm vui, bình an thật sự. Đó cũng là một nghệ thuật mà mỗi Phụ trách cộng đoàn cần tìm hiểu và áp dụng.

Đề tài cuối cùng là Đời Thánh Hiến - chứng tá niềm hy vọng do Nữ tu Marai Lê Thị Thanh Nga, Dòng Đức Bà phụ trách. Soeur đã chia sẻ nền tảng vững chắc và căn bản nhất đời tu là đời sống thiêng liêng và niềm hy vọng luôn là điều người tận hiến cần phải có. Hy vọng là chìa khóa diễn giải cách sống của người tận hiến. Cần phải chuẩn bị các lời khấn trong ánh sáng của Hy Vọng với niềm xác tín duy nhất làm động lực dấn thân. Các lời khấn là sự chọn lựa không tìm chỗ dựa ở tiền tài của cải, không tìm thỏa mãn nhu cầu theo cảm tính con người, không tự quản trị đời mình cách độc lập, nhưng thả neo cắm chặt vào Chúa mà thôi. Đó là cách thực hành sống hy vọng, chỉ tìm kiếm Chúa. Niềm Hy Vọng được thông chia khi người tu sĩ liên kết đời mình với người khác từ những yếu tố sơ đẳng nhất. Kinh nghiệm của mỗi tu sĩ nhận ra trong đời mình có những bất ngờ khiến mình phải thay đổi. Cho dù đời tu có nhiều khó khăn, thử thách nhưng nếu biết gắn chặt đời mình vào nền tảng căn bản là Chúa Kitô thì người tu sĩ có đủ sức để vượt qua.

Sau mỗi giờ thuyết trình, các tu sĩ chia sẻ với nhau những kinh nghiệm đào tạo theo đề tài trong các buổi hội thảo nhóm. Tạ ơn Chúa và cám ơn Hội dòng đã tạo điều kiện cho chị em được tham gia khóa bồi dưỡng đầy ý nghĩa và bổ ích để thêm kiến thức, kinh nghiệm, kỹ năng và thêm tinh thần dấn thân, yêu thương, quảng đại, khiêm tốn, trách nhiệm đối với trọng trách được Thiên Chúa ủy thác qua Hội dòng nhằm giúp cho chị em trong cộng đoàn tìm gặp Chúa, được bình an, sống tốt hơn và tìm được niềm vui đích thực giữa Cộng đoàn. 

Sau Thánh lễ tạ ơn kết thúc khóa học, mọi người chụp hình lưu niệm chung với Đức Cha Vinh Sơn cùng dùng điểm tâm trong tình hiệp nhất, yêu thương và chia sẻ. 


SUY TƯ

CON ĐƯỜNG THÁNG SÁU

Quê hương Việt Nam trong những ngày dài tháng hạ, cái nắng và cái nóng thiêu đốt lòng người, nhưng Chúa Giêsu đã bất chấp nắng, nóng mà đến với chúng ta. Chúa đến để dẫn chúng ta đi vào con đường tình yêu, và dạy chúng ta biết sẵn sàng dấn thân vào con đường mà Chúa đã vạch sẵn. Mỗi người chúng ta hãy tự hỏi rằng, đến với tình yêu Chúa là bước vào Đại lộ Thánh Tâm hay là đi vào con đường tháng sáu.

Tháng sáu về, nhắc nhở chúng ta kính nhớ Thánh Tâm Chúa Giêsu. Tất cả ý nghĩa của sự tôn sùng đẹp đẽ này có thể tóm lại trong hai xác định.

- Trái tim Chúa Giêsu cho biết tình yêu vô biên của Người đối với chúng ta;

- Trái tim Chúa Giêsu đòi hỏi tình yêu trọn vẹn của chúng ta.

Cuộc khổ hình và cái chết của Chúa Giêsu trên Thập giá, chứng minh lòng yêu thương của Người đối với chúng ta là vô hạn, một trái tim lớn lao, bao vây bằng một mão gai và toác ra một vết thương to, từ đó bốc ra những ngọn lửa hồng. Vì thực sự, do yêu thương mà Người đã lãnh nhận tất cả những đớn đau ấy.

Không có Thánh Giá, chúng ta đâu chịu tin vào yêu thương này. Không có Thánh Giá, có lẽ chúng ta đã khó tin và nghĩ rằng: đối với Ngài, việc cứu chúng ta là việc dễ. Nhưng thực sự lại khác, Người đã trở nên vật hy sinh để minh chứng tình yêu của Ngài.

- Còn chúng ta thì sao? Chúng ta đã làm gì để chứng tỏ rằng chúng ta cũng yêu Chúa một cách trọn vẹn. Mến Chúa, yêu Chúa cũng phải muốn giống Chúa. Hãy nhìn vào cuộc đời mỗi người chúng ta, nó cũng là máu và máu.

- Máu, đó là sự nhẫn nại của người vợ đối với người chồng tàn nhẫn, rượu chè bất trung.

- Máu, đó là sự xót xa của cha mẹ, đối với những đứa con ngỗ nghịch, không vâng lời.

- Máu, đó là sự bị bỏ rơi tất tưởi, nhục nhã, bị khinh chê, khốn khó mà các người già lão tàn tật phải chịu vì những con cháu bạc bẽo vô ơn.

- Máu, đó chính là sự bất công chán chường, những sự khuynh gia bại sản, những sự bóc lột, những lời vu khống mà một số người vô tội phải chịu.

- Máu, đó là tan tóc cắt xé tim gan, sự ly biệt của người thân.

- Là những hy sinh phải chịu để chu toàn bổn phận.

- Là cảnh hàn vi thanh bạch với tất cả những sự nhục nhã, thiếu thốn, lo lắng kèm theo.

- Là sự yếu đau, bất tài bất lực khiến chúng ta cảm thấy mình vô dụng.

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, chúng con dâng lên Chúa những đau khổ mà trong đời thường chúng con đã chịu, đã thấy và đã nhận. Xin tình yêu của Ngài đổ tràn tâm hồn chúng con, để chúng con yêu Chúa, yêu người chúng con gặp gỡ hàng ngày. Vì cuộc đời nhiều lúc đã làm trái tim chúng con nhiều vết đau rướm máu. Nhưng ánh mắt tình thương của Chúa đã hàn gắn lại cho chúng con.

Nguyễn Thương


NGÀY CỦA CHA

Ai trên đời này sinh ra mà không có mẹ cha, mẹ cha là những người sinh thành dưỡng dục nên ta. Công lao của cha mẹ phận làm con không bao giờ có thể kể cho xiết và đáp đền cho cân xứng. Dân gian ta có câu: “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Thật vậy, tình cha mẹ quá cao vời không gì có thể sánh ví cho bằng, nên trong chu kỳ một năm có 365 ngày, thì cũng có một ngày dành để nhớ về mẹ và cũng có một ngày để dành riêng thương nhớ về cha.

Hai tiếng mẹ cha tuy là ngắn gọn, nhưng nó hàm chứa bao là ý nghĩa thẳm sâu ta không diễn tả cho hết. Nói đến cha mẹ, ai mà không có những cảm xúc hay tình cảm thiêng liêng dành cho cha mẹ thân yêu của mình. Ngay từ lúc còn bé xíu, bước đi lẫm chẫm thì tiếng gọi bi bô đầu tiên trên môi của em bé là tiếng gọi bập bẹ “Cha… mẹ… ba… má…” và tiếng gọi ấy sẽ mãi vang vọng trong suốt cuộc đời của mỗi một người chúng ta. Đã là con người ai cũng có tình cảm riêng dành cho ai đó, có người thì thương cha nhiều hơn thương mẹ và ngược lại. Cũng có thể theo luật tự nhiên thì con gái thường thương cha và con trai hay thương mẹ và tâm sự với mẹ nhiều hơn. Nói chung, tình thương luôn chan hòa trong cuộc sống của phận làm con, mặc dù đứa con có hư đốn thế nào, nhưng từ trong sâu thẳm của cõi lòng vẫn còn đầy tràn tình thương yêu dành cho mẹ cha, nhưng vì hoàn cảnh hay một lý do nào mà họ không thể nói ra, để rồi có khi muốn nói thì lại không thể trọn vẹn và không thốt nên lời. Vậy đó, nên trong năm ít ra vẫn còn có một ngày để dành riêng cho cha mẹ, phần nào để con cái nhớ về cha mẹ mà đền đáp cho cân xứng, hay là ăn năn những gì mình lỗi phạm để rồi không phải hối hận mãi trong lòng khi cha mẹ không còn trên cõi đời này nữa. 

Dù có đi tới chân trời góc bể nào, thì con cái vẫn hướng về cha mẹ của mình. Đặc biệt hơn nữa là những người đi tu, phải chăng họ không còn chút tình thương nào dành cho cha mẹ khi họ đã đi tu chăng? Thưa không, nhưng họ luôn dành thật nhiều tình thương cho cha mẹ và tự giữ kín trong lòng đó thôi. Những khi trời trở gió hay có nỗi lòng, họ vẫn muốn tâm sự nhiều với cha mẹ mà thôi. Đặc biệt như hôm nay, bản thân con rất nhớ về người cha thân yêu của con, tuy không nói ra nhưng trong lòng nôn nao làm sao bởi trời buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Ngoài trời đang đổ cơn mưa tí tách, lòng con nhớ về cha bởi con nghe được tiếng nhạc du dương bên vách nhà hát về cha… cha ơi con vẫn nhớ… Lời bài hát làm cho con gợi nhớ đến cha, trong con nhớ mãi câu nói của cha khi xưa: “Còn cha gót đỏ như son, đến khi cha chết gót đỏ gót son đen xì”. Vậy đấy, khi còn cha thì còn tất cả, nhưng vô phúc đi nếu cha mất sớm thì cuộc đời bế tắc làm sao, mất đi chỗ dựa tinh thần vững chắc, bởi có đôi khi cha là người bạn thân thích nhất của người con. Cha con luôn nhắc anh chị em con phải sống sao cho trọn đạo hiếu, bởi một khi người đã khuất thì con cái không thể làm gì hơn, mà muốn làm thì cũng vô ích và con thấy điều cha dạy rất đúng, giờ này con có muốn làm gì cũng vô nghĩa rồi.

Vậy đó, khi nói đến cha trong con luôn mãi khắc ghi những lời cha dạy năm xưa, dù rằng cha con đã ra đi rất xa nhưng con thấy như cha mãi gần bên con, vì lời cha làm cho con thêm động lực muốn dấn thân hơn trong đời tu. Nhớ lần xin phép cha cho con đi tu Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn, nhìn ánh mắt và khuôn mặt cha lộ rõ niềm hạnh phúc rạng ngời. Cha rất muốn con cái của cha dâng mình cho Chúa, và khi nghe tin con đi tu lòng cha vui như mở hội. Những khi con được về hè hay tết, nhìn cha mẹ vui hẳn vì có con đi tu theo tiếng gọi của Thiên Chúa. Cha mẹ là vậy, luôn dành trọn tình thương yêu cho con cái bằng mọi cách mà đôi khi con cái không thể nào nhận ra, có khi còn quay lại trách dỗi hờn cha mẹ nữa chứ. Ngạn ngữ Anh có viết: “Những điều bạn học được từ cha mình, nhiều hơn rất nhiều so với những gì mà bạn đã học ở trường”. 

Nghiệm lại lời nói của ngạn ngữ Anh, con thấy rất đúng bởi trong cuộc sống nhiều khi những gì cha hay mẹ làm cho con cái tuy là vô hình hay hữu hình, nhưng tất cả chất chứa đầy tình yêu thương mà cha mẹ muốn dành cho con cái chứ không phải cho bản thân của họ. Triết gia Marcus Tullius Cicero có viết: “Trên trái đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha dành cho con mình”. 

Vâng, con cảm nhận được tình thương mà cha mẹ dành cho và hôm nay trong cuộc sống mỗi ngày con vẫn nhớ về cha mẹ qua lời nguyện cầu. Cũng đã gần đến ngày dành riêng cho cha rồi, con muốn ngược lại ký ức để nhớ về cha và có lẽ con mãi nhớ đến cha nhiều hơn, bởi cha đã về với Chúa nhưng trong niềm tin cha vẫn luôn đồng hành với con mỗi phút giây. Hỡi những ai niềm hạnh phúc còn tràn đầy khi cha mẹ vẫn còn sống, thì hãy thi hành tròn bổn phận làm con đối với các ngài, đừng bỏ lỡ một cơ hội báo hiếu nào, vì khi ta đã đánh mất cơ hội thì ta sẽ chẳng tìm được lại đâu và thời gian không bao giờ ngừng hay quay ngược lại cho ta bao giờ cả bạn nhé! 

Cuộc sống hôm nay, con người như chạy đua với cơn lốc của thời gian, cơm, áo, gạo, tiền… con người đôi khi không còn thời giờ để dành cho gia đình, cho cha mẹ già nua khi ở xa chúng ta. Cha mẹ sinh thành dưỡng dục con cái và điều mong muốn hơn hết là nhìn thấy con cái thành đạt, nên người. Phận làm con phải biết đền đáp cho cân xứng với tình yêu thương ấy dù cho cuộc sống có bôn ba thế nào thì trong ngày sống hay những ngày đáng nhớ của cha mẹ. Hãy thể hiện chút tình đối với cha mẹ. Các ngài cần lắm và mong mỏi dù chỉ một lời hỏi thăm nho nhỏ hay một tin nhắn, bấy nhiêu thôi cũng đủ cảm thấy niềm vui tỏ rộ và nếp nhăn trên trán cha mẹ sẽ được kéo thẳng ra. Thời đại a còng @, một tin nhắn hay một cú điện thoại có mất thời gian là bao, hãy tạo niềm vui và hạnh phúc cho cha mẹ và cho nhau bạn nhé! 

Dòng sông xanh

SAO KHÔNG NGÓ LẠI ?

Truyện ngắn 100 chữ có viết bài “Tô mì”

“Em gái tôi thích ăn mì, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm là ăn được. Có bữa ba đến trường rước nó về, hai cha con ghé lại xe mì đầu hẻm, ba kêu một tô mì, rồi đẩy về phía nó... con ăn đi, ba no rồi… Ăn xong nó chợt nhìn thấy ba vét hết các túi mới đủ tiền trả tô mì.

14 năm trôi qua, em tôi đã là một cô giáo. Hôm lĩnh lương đầu tiên, nó cầm xấp tiền tần ngần mãi, tôi hỏi: “Mi định mua sắm gì đây?

“Em mua tô mì thật ngon cúng ba” rồi nó quay mặt hướng khác, dấu đi hai con mắt đỏ hoe.

Mỗi người trong chúng ta, không nhiều thì ít, cũng trải qua một tuổi thơ nhiều kỷ niệm, có người nếu may mắn thì đỡ vất vả hơn, còn nếu mẹ cha phải quần quật suốt ngày, thì tuổi thơ của mình cũng lắm đau thương. Ông bà ngày xưa đã từng nói: 

“Cha mẹ giàu con thong thả,

Cha mẹ nghèo con cực khổ gian nan

Sớm mai lên núi đốt than,

chiều về xuống biển đào hang bắt còng...”

Nhìn lại những năm đầu của đất nước, mẹ cha phải cật lực đầu tắt mặt tối từ sáng sớm đến khi lên đèn, mới từ nương rẫy về. Con đâu biết rằng những lát khoai, những hạt bắp con có trong bữa ăn, đã pha trộn với những giọt mồ hôi của mẹ cha...

Con nhớ rất rõ, sáng cha tất bật đi làm, còn mẹ thì bận rộn với những đứa con, chúng tôi còn nhỏ, nhà nghèo, chỉ giành nhau củ khoai trái bắp la chí chóe, mẹ cũng đành nhìn chúng tôi giành ăn…

Lớn lên, anh đi lập nghiệp xa, chị có gia đình ở riêng, đám con nít giành ăn ngày xưa…, đứa đi học xa, đứa vào thành phố kiếm việc làm, bỏ lại gia đình chỉ có hai ông bà tuổi cũng xấp xỉ 85, rồi một ngày mẹ cũng bỏ cha mà đi, cửa nhà đã vắng, giờ thì quạnh hiu...

Tôi cũng xa gia đình lúc 13 tuổi... mỗi lần về nhà thấy cha lặng lẽ hơn, ít nói. Con cái mỗi đứa mỗi nơi, ngày Tết về đoàn tụ, đến ngày đi cha tôi tiễn từng đứa lên xe. Chào cha xong là đi nhanh, sợ phải khóc, chỉ lén liếc nhìn. Xe đã chạy nhưng vẫn thấy dáng lom khom, tóc bạc trắng.

Năm sau về thăm, cha mừng lắm nhưng cha trách . “Ngày trước con đi sao không ngó lại” tôi chỉ biết nhìn xuống thương cha quá không nói lên lời. Giờ thì Cha không còn nữa, có muốn ngó lại cũng không thấy cha.

Ngày Chúa Nhật thứ hai trong tháng 6 ngày dành riêng cho cha. Vì nếu ai đã biết ơn mẹ, thì cũng không thể phủ nhận ơn của Cha. Chúng con xin đốt lên một nén hương lòng, để tưởng nhớ người Cha đã khuất bóng. Và xin Chúa ban những ơn cần thiết cho những người Cha chúng con còn ở lại trên đời này.

Nguyễn Thương
Đọc thêm

Bản tin tháng 11/2015

THAM DỰ ĐẠI HỘI TU SĨ TOÀN QUỐC
TẠI TỔNG GIÁO PHẬN SÀI GÒN


            Ủy ban Tu sĩ trực thuộc Hội Đồng Giám mục Việt Nam, Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam cùng với Liên Tu sĩ Tổng Giáo phận Sài Gòn tổ chức ngày họp mặt tu sĩ nam nữ toàn quốc nhân dịp năm Đời sống Thánh hiến với chủ đề: “Hãy theo Thầy” tại Trung Tâm Mục vụ Tổng Giáo phận Sài Gòn từ ngày 06/11 -07/11/2015.
            Trong tinh thần hưởng ứng lời mời gọi của Đức Thánh Cha Phanxicô, hiệp thông với Giáo Hội Việt Nam, có khoảng 30 chị em trong các vùng thuộc Hội dòng đã tham gia học hỏi. Mỗi người tự chọn cho mình những đề tài thích hợp với nhu cầu và sứ vụ đang hoạt động. Chương trình học hỏi chuyên đề thuộc các giai đoạn: tập sinh, khấn tạm và khấn trọn với nhiều đề tài hữu ích như:
·         Đối thoại Linh tu theo Kitô giáo và Phật giáo Thiền tông:  Sr. Têrêsa Avila Mai Kim Trang
·         Niềm vui Thánh hiến: Lm. Gioan Nguyễn Phước, OFM
·         Kinh nghiệm gặp gỡ và được biến đổi: Sr. Maria Đặng Thị Lệ Thủy, Phaolô Sài Gòn
·         Đời tu và Sứ vụ: Chị tổng MTG. Chợ Quán và Sr. Martina Nguyễn Chương Đài
·         Năng động trong Huấn luyện: Lm. Vinh sơn Phạm Văn Mầm, SJ
·         Hội nhập và phát huy các giá trị: Lm. Phaolô Vũ Chí Hỷ, SSS
·         Canh tân Đặc sủng Dòng tu: Lm. J.B Trần Hữu Hạnh, Dòng Thánh Gia
·         Những Thách Đố Trong Việc Đào Luyện: Lm. Jos Nguyễn Thịnh Phước, SDB
·         Sức mạnh của sự yếu đuối: Sr. Maria Nguyễn Thị Thanh Tú, FMM.
Sau ba buổi thuyết trình là Đêm Hiệp thông. Đến tham dự có Đức Tổng Giám mục José Rodríguez Carballo, OFM, Tổng Thư ký Thánh bộ về Đời sống Thánh hiến và các Hiệp hội Đời sống Tông đồ;  Đức Tổng Giám mục Leopoldo Girelli, Đại diện Tòa Thánh; Đức Tổng Giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam, Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Sài Gòn; Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Đệ, SDB, Giám mục Thái Bình, Chủ tịch Ủy ban Tu sĩ; Đức cha Cosma Hoàng Văn Đạt, SJ, Giám mục Bắc Ninh, Tổng Thư ký Hội đồng Giám mục Việt Nam; Đức cha Giuse Nguyễn Tấn Tước, Giám mục Phú Cường, Chủ tịch Ủy ban Truyền Thông; Ban Điều hành Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam, quý Bề trên và đại diện nam nữ tu sĩ thuộc 200 Dòng tu, Tu hội, Tu đoàn Tông đồ trong toàn quốc với khoảng 8.000 người.
Chương trình bắt đầu vào lúc 15g00, thầy MC Vũ Minh, Dòng Đức Mẹ chào mừng và giới thiệu các thành phần tham dự. Ngay sau đó là phần sinh hoạt khởi động do cha Phanxicô Xaviê Nguyễn Minh Thiệu, SDB phụ trách cùng với các bạn sinh viên. Những lời ca, vũ điệu với khăn lụa xanh, đỏ, vàng trên tay càng làm cho không khí Đại hội thêm phần sống động.
Những tâm tình chia sẻ của Đức Tổng Giám Mục José Rodríguez Carballo về ơn gọi của người tu sĩ trong vai trò ngôn sứ của Đức Kitô, ngài mời gọi tu sĩ hãy trở nên ngôn sứ của Lòng Thương Xót, của Niềm Vui, của Hiệp Thông, biết canh tân đời sống và góp phần thức tỉnh thế giới như nhắc nhở người tu sĩ ý thức hơn vai trò đặc biệt của mình trong thế giới. Đặc biệt, ngài còn nhắc lại mong ước của Đức Thánh Cha Phanxicô: “Ở đâu có tu sĩ, ở đó có niềm vui”… Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Đệ, Chủ tịch Ủy ban Tu sĩ và một số tham dự viên nêu lên những thắc mắc và đã nhận được lời giải đáp thỏa đáng từ Đức Tổng.
Bên cạnh đó, tu sĩ Việt Nam cũng biểu lộ tấm lòng yêu mến, tinh thần vâng phục Đức Thánh Cha Phanxicô và sự hiệp thông với Giáo hội hoàn vũ bằng những lời nhắn gửi chân thành đến vị cha chung của Giáo Hội Công giáo. Đức Tổng Giám mục ước mong sẽ có một phái đoàn tu sĩ Việt Nam đông đảo cùng đến tham dự chương trình Bế mạc năm Thánh hiến diễn ra ở Roma, từ ngày 28/01 đến 06/02/2016.
Nối tiếp là Thánh lễ tạ ơn lúc 17g00 diễn ra với nghi thức Cung nghinh các Đấng Sáng lập. Đoàn rước di ảnh các Đấng Sáng lập tiến ra lễ đài cùng với lời dẫn, trong tiếng nhạc oai hùng, linh thiêng. Thánh lễ tạ ơn do Đức Tổng Giám mục Phaolô Bùi Văn Đọc chủ sự. Đồng tế với ngài có Đức Tổng Giám mục José Rodríguez Carballo và Đức Tổng Giám mục Leopoldo Girelli, Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Đệ, Đức cha Cosma Hoàng Văn Đạt, Đức cha Giuse Nguyễn Tấn Tước và khoảng 120 linh mục. 
Sau thánh lễ, mọi người cùng chia sẻ bữa ăn huynh đệ đơn sơ và tham dự đêm Hiệp Thông cầu nguyện cho đời sống thánh hiến. Các tiết mục gồm nhiều thể loại từ đơn ca, song ca, hợp xướng, vũ điệu, tiểu phẩm… được các Hội dòng thể hiện nhằm nêu cao ý nghĩa của đời sống Thánh hiến. Sau đó, nghi thức tri ân các Đấng Sáng Lập, di ảnh của các Đấng Sáng Lập được rước lên lễ đài trong bầu khí linh thiêng của hàng ngàn ánh nến cùng với nhạc cầu nguyện để tưởng nhớ các ngài.
Buổi hạnh ngộ đã khép lại lúc 21g30 với bài vũ đồng diễn “ Để con nên hình bóng Ngài” và lời cám ơn của cha Stêphanô Maria Phạm Cao Đích, Chủ tịch Liên tu sĩ Tổng Giáo phận Sài Gòn.  Đêm Hiệp Thông đã để lại trong mỗi tham dự viên, cách riêng một số chị em thuộc Hội dòng đã tham gia gặt hái những niềm vui của việc gặp gỡ Chúa và gặp gỡ nhau, những trải nghiệm đầy ý nghĩa và thêm động lực để dấn thân cho sứ vụ loan báo Tin Mừng.



PHÁI ĐOÀN LIÊN HIỆP MẾN THÁNH GIÁ VIỆT NAM
ĐẾN THĂM HỘI DÒNG

Thao thức thăm viếng, hiểu biết, yêu mến và thắt chặt tình chị em cùng chung Đấng Sáng lập, chung một lý tưởng Mến Thánh Giá là sáng kiến của cha Cố vấn Phi Khanh Vương Đình Khởi và Ban Điều hành Liên hiệp Mến Thánh Giá Việt Nam từ lâu. Thời điểm hôm nay đã chín mùi, phái đoàn thực hiện chuyến hành hương xuyên Việt từ ngày 09/11 – 21/11/2015 thật ý nghĩa.
Đúng 17g00, ngày 15/11/2015, chiếc xe 50 chỗ tiến về cổng Hàn Thuyên. Dàn chào Khấn sinh, Tiền tập, Thanh tuyển sẵn sàng hai bên, từng người bước xuống xe là từng tràng pháo tay nồng nhiệt đón tiếp. Phái đoàn gồm cha Phi Khanh Vương Đình Khởi, Cố vấn Nhóm nghiên cứu Linh Đạo Mến Thánh Giá; quý chị Tổng, chị Phó Tổng Phụ trách cùng quý chị đại diện của 24 Hội dòng Mến Thánh Giá (MTG), quý chị trong Nhóm nghiên cứu Linh đạo.
Đoàn được hướng dẫn lên Nhà nguyện của Hội dòng, lặng quỳ  trước Thánh Thể Chúa,  trước di ảnh linh thiêng của Đấng Sáng lập, mọi người dâng lời tạ ơn Chúa đã qui tụ chị em Mến Thánh Giá về đây. Những lời cầu nguyện đơn thành trong tình hiệp thông huynh đệ và những nén hương tri ân vị cha chung Phêrô Lambert de la Motte đã để lại cho chị em Mến Thánh một di sản tinh thần mà chị em nguyện ước sẽ giữ mãi “THƯƠNG HIỆU MẾN THÁNH GIÁ” trong cùng một Linh đạo và Đặc sủng.
Sau đó, chị em đưa đoàn tiến đến Sảnh phía Nhà trẻ chào thăm nhau. Chị TCV. Maria Võ Thị Thu Thủy giới thiệu thành phần trong phái đoàn, cha Giuse Phạm Thanh, Linh hướng Hội dòng và Ban Điều hành Hội dòng. Chị TCV. Rosa Bạch Thị Tuyết, đại diện Hội dòng chào mừng phái đoàn, chúc Bổn mạng cha Cố vấn Phi Khanh (24/11) và  sơ lược đôi nét về sinh hoạt Hội dòng. Tiếp đến là tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn mang sắc thái văn hóa “Đất Võ“: tiếng trống Tây Sơn, múa võ Bình Định do chị em Nhà Mẹ và các bé mầm non biểu diễn.
Cha Cố vấn Phi Khanh đại diện phái đoàn bày tỏ niềm vui, quý mến đối với Hội dòng, một Hội dòng có bề dày lịch sử gót hơn 340 năm, xin được trân trọng gọi “Người Mẹ già đáng kính”. Cha cầu chúc cho Hội dòng luôn phát triển về mọi mặt để sức sống Mến Thánh Giá luôn lan tỏa.
Sr. Anna Trần Thị Thanh, cựu Tổng Phụ trách Hội dòng Mến Thánh Giá Gò Vấp trao tặng Hội dòng bức ảnh “Cây Gia Phả Dòng Mến Thánh Giá” để ghi nhớ ngày gặp gỡ và để nhắc nhớ về nguồn gốc của mình.
Tình hiệp thông được tăng thêm sự nồng ấm và nối kết thân tình qua buổi ẩm thực sân vườn với hình thức tự phục vụ.  Cha Linh hướng và cha Cố vấn chúc lành cho bữa ăn huynh đệ diễn ra trong bầu khí vui nhộn: chỗ này nhóm người xúm lại với món bánh cuốn, chỗ kia vài người tụm nhau chọn món tôm nướng, nem nướng, gỏi thập cẩm, canh khổ qua với chả cá thác lác ngọt làm sao, đầu bên kia đủ các loại bánh bèo, bánh xèo, bánh căng… Mọi người  vui vẻ hàn huyên chia sẻ tâm sự, chuyện trò… Kèm theo niềm vui là trò chơi tặng quà dành cho quý khách.
Trước lúc chia tay, chị Maria Phạm Thị Hiền, Chủ tịch Liên hiệp Mến Thánh Giá Việt Nam đại diện phái đoàn nói lên tâm tình hiệp thông, chúc mừng và cám ơn Hội dòng đã đón tiếp đoàn chu đáo, chan hòa tình thương. Một buổi gặp gỡ trong tình liên kết của những người con cùng chung Đấng Sáng lập và tình yêu Thập Giá đầy ý nghĩa.
Đoàn lên xe trở về khách sạn Hoàng Yến nghỉ đêm, những cánh tay, nhiều cánh tay vẫy chào tạm biệt nhau. Kẻ ở, người đi đều thắm đượm niềm vui và mang trong tim niềm hân hoan của những người cùng lý tưởng đã, đang và sẽ làm chứng cho tình yêu Đức Kitô chịu đóng đinh.

TIN VÙNG BÌNH ĐỊNH
  1. Cộng đoàn Vườn Vông:
Ngày 02/11/2015, chị em chính thức ổn định cuộc sống tại ngôi nhà của một ân nhân dâng cúng cho Giáo phận thuộc Giáo xứ Vườn Vông, xã Phước Hưng, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định.
Cha Gioakim Nguyễn Đức Quang, chánh xứ Vườn Vông đã dâng Thánh lễ cầu cho gia tộc vị ân nhân tại nhà nguyện Cộng đoàn, cách riêng là ông Giacôbê Huỳnh Ân và bà Anna Nguyễn Thị Hoàng, chủ nhân ngôi nhà. Đồng thời, ngài đặt Mình Thánh Chúa để chị em sớm hôm có Chúa ở cùng như Hiến chương Hội dòng điều 36/2.
Chung lời cầu nguyện và chia sẻ niềm vui cũng như khích lệ tinh thần chị em vừa nhận lãnh sứ vụ tại đây, có sự hiện diện của chị Anna Lê Thị Thanh Hương, Phó Tổng Phụ trách, quý chị Tổng Cố vấn, quý chị em vùng Bình Định và giáo dân giáo xứ Vườn Vông.
Đặc biệt, thời điểm thành lập cộng đoàn tại đây là bản lề nối kết giữa Năm Thánh Đời sống Thánh Hiến và Năm Thánh về Lòng Thương Xót Chúa, nên chị em đã chọn tên gọi là “Cộng đoàn Tín thác” và xin chọn ngày 08/12 làm quan thầy, vì  đây là ngày Giáo hội hoàn vũ khai mạc năm Thánh ngoại thường: “Năm Thánh Lòng Thương Xót” như mốc lịch sử nhắc nhớ chị em không chỉ tập trung sống đời thánh hiến, nhưng còn chiêm ngắm khuôn mặt của Chúa Giêsu và cảm nghiệm lòng thương xót Chúa, hầu có thể mang tình thương và ơn Chúa đến cho Giáo Hội, cho Hội dòng, cho cộng đoàn và cho tha nhân.
Xin cảm tạ Chúa vì muôn hồng ân Người đã tuôn đổ trên chúng con mãi ắp đầy, chan chứa.
  1. Tri ân và vun đắp cội nguồn:
Trong tâm tình “uống nước nhớ nguồn”, Thứ Năm ngày 05/11/2015, chị em vùng Bình Định đã tập trung về Giáo họ Thác Đá Hạ để hiệp dâng Thánh lễ Tạ ơn Chúa và cầu nguyện cho các tiền nhân của Hội dòng do Cha Giuse Nguyễn Bá Thành, đặc trách Giáo họ chủ sự. Chia sẻ trong Thánh lễ, cha Giuse nhấn mạnh về sự trở về cội nguồn. Không phải chỉ tưởng nhớ, cầu nguyện, xin lễ là đủ, nhưng điều quan trọng là chị em phải tiếp nối bước chân của bậc tiền bối… trong hoàn cảnh hiện nay của chúng ta. Mỗi chị em và mỗi cộng đoàn cần phải khám phá và tái khám phá những gì làm cho cuộc sống chúng ta thực sự được bền vững trong ơn gọi thánh hiến qua sứ vụ thừa sai theo tinh thần của Đấng Sáng lập.
Tuy thời tiết có vẻ không ủng hộ: trời mưa liên miên; thế nhưng, chị em với dù, mũ, nón “trời mưa thì mặc trời mưa” đã đến viếng mộ Các Thánh Tử Đạo, cách nhà thờ khoảng 100 mét.
Chị em quy tụ dưới chân Thánh Giá - trước bia mộ tri ân, cùng mang tâm tình cảm tạ với chút tự hào khi đọc trên bia mộ 30 nữ tu đã bỏ mình vì đạo Chúa. Đồng thời quyết tâm noi gương bậc tiền bối đã hy sinh vì đức tin và suy tư về hành trình tận hiến của mình trong cuộc sống hiện tại.
Phía sau mộ Các Thánh Tử Đạo là mảnh đất lịch sử của chị em Mến Thánh Giá chúng ta. Hiện nay còn nền nhà bằng đá ong.
Đứng trên nền nhà mà một thời bậc tiền nhân chúng ta đã gầy dựng với bao lao nhọc, mồ hôi và cả nước mắt. Dù chung quanh cây cối gai góc bao phủ, nhưng chị em cảm thấy không hề lạnh lẽo, cô tịch mà ngược lại, ai ai cũng cảm nhận sự ấm cúng lạ thường và dường như trong thinh lặng mỗi người đều tâm sự với tiền nhân. Ấm cúng vì được hiện diện cùng bậc đàn chị ra đi trước, nhưng còn giúp mỗi người nhớ đến công ơn gầy dựng và vun trồng hạt giống Tin Mừng nơi đây.
Những gương sáng, những tâm tư, thái độ, cách suy nghĩ của người xưa cũng như hôm nay đều là tinh hoa làm cho cuộc sống chúng ta thêm phần thánh thiện.
Trong tâm tình ấy, chị em cất cao lời kinh, ca vang giọng hát để nguyện cầu cùng Chúa cho bậc tiền nhân. Và cũng khấn mong đàn chị không ngừng phù hộ cho lớp đàn em ngày một phát triển về mọi mặt, giữ vững tinh thần của đấng Sáng lập Dòng.
Như chút tâm tình đáp lại của bậc đàn chị dành cho các em của mình, trời tạnh dần… để chị em có thể ghi lại hình ảnh rạng ngời, vui tươi khi đứng trên mảnh đất các bậc tiền nhân, chứng tích lịch sử hùng hồn của Hội dòng.

CỘNG ĐOÀN GIUSE - BELMORE

1.      Vào 05 giờ chiều (giờ Sydney) ngày 08/10/2015, cha Giuse Nguyễn Quang Thạnh cùng với bốn chị em cộng đoàn Giuse – Belmore đến nhà thờ Chính Tòa Sydney để gặp Đức Cha Anthony Fisher, Tổng Giám mục Giáo phận Sydney. Đây là cuộc gặp chính thức của ngài với các chị em kể từ khi ngài kế vị Đức Hồng Y George Pell ngày 12/11/2014.
Trong cuộc gặp gỡ này, cha Thạnh trình bày với Đức Cha về vai trò của Cha đối với Cộng đoàn theo sự bổ nhiệm của Đức Hồng Y George Pell. Ngài cũng hỏi thăm chị em về chuyện học hành, việc làm cũng như những công tác phục vụ của chị em trong giáo xứ.
2.      Ngày 09/10/2015, Đức Cha Terry Brady, Giám mục phụ tá Giáo phận Sydney và Thư ký của Ngài đến dùng cơm trưa tạicộng đoàn Giuse – Belmore cùng với cha Giuse Nguyễn Quang Thạnh, cha Bill trong tình thân mật hiệp thông.
Nhân dịp này, Ngài ân cần thăm hỏi về công việc phục vụ và học hành của chị em. Đặc biệt, ngài lưu tâm với chị em sự quan trọng về mối dây liên hệ tốt với giáo xứ nơi chị em đang hiện diện và phục vụ.

CH  EM VÙNG PHÚ YÊN
MNG L M DÂNG HIN
    Lễ Mẹ Dâng Mình trong đền thờ, một ngày vui của Giáo Hội và là ngày truyền thống của chị em trong Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn, ngày các khấn sinh nhắc lại lời khấn.
  Chung tâm tình và niềm vui với chị em toàn Dòng, ngày 21/11/2015, các khấn sinh thuộc vùng Phú Yên đã tựu về Cộng đoàn Fiat Sông Cầu trong dịp tĩnh tâm tháng, cùng hiệp dâng Thánh lễ kính nhớ Đức Trinh Nữ Maria dâng mình trong Đền thờ và lập lại lời tuyên khấn.
   Từ sáng sớm, chị em có mặt đông đủ, tiếng cười nói chào hỏi thăm đầm ấm thân thương của chị em cùng lời chúc mừng ngày nhà giáo và trao đổi cho nhau những công việc cần thiết.
   08 giờ, chị em cùng nhau chầu Thánh Thể, sau đó chị Phụ trách vùng chia sẻ những thông tin, nhắc nhở về sinh hoạt của vùng…
   09 giờ, cha Phêrô Lê Nho Phú, chánh xứ Sông Cầu, đặc trách tu sĩ Giáo phận chủ tế Thánh lễ. Trong bài giảng lễ, cha chia sẻ: Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đã xem lễ Đức Mẹ Dâng Mình là một trong những lễ tuyệt diệu và coi đó như hình mẫu của đời dâng hiến:
Dâng mình là tìm gặp Thiên Chúa;
Dâng mình là tìm biết và làm theo thánh ý Chúa;
Dâng mình còn là tìm hun đúc cho sứ mệnh tương lai.
    Chọn ngày lễ Mẹ dâng mình trong Đền thờ làm ngày nhắc lại lời tuyên khấn, các bậc tiền bối trong Hội dòng muốn nhắn nhủ chúng ta những nữ tu Mến Thánh Giá  điều gì nếu không phải là: mỗi người đã thuộc về Chúa qua Bí tích Rửa Tội, lời khấn dòng và nếp sống cộng đoàn gắn kết đời chúng ta cách sâu xa hơn với Đức Kitô trong sứ mạng của Hội dòng
    Sống lại tâm tình dâng hiến hôm nay như thôi thúc chị em chúng ta hãy nỗ lực sống đẹp cuộc đời hiện tại như lễ dâng tạ ơn và và đền tội, sống trọn niềm vui đời thánh hiến để mang Tình yêu Đức Kitô đến cho mọi người.
    Thánh lễ kết thúc, chị em chia sẻ với nhau bữa cơm gia đình thắm thiết tình chị em, nối kết tình huynh đệ.
    Chị em chia tay nhau trở về cộng đoàn với một nhiệt tình mới, với quyết tâm sống trọn tâm tình dâng hiến trong lắng nghe, nguyện cầu và hy sinh  góp phần nhỏ bé của mỗi người cho sứ mạng cứu độ con người theo gương Đức Maria.
                                                                   

Ban Thư ký vùng Phú Yên
Đọc thêm

Bản tin tháng 02/2016

SINH HOẠT HỘI DÒNG THÁNG 02/2016
CHỈ VÌ TÌNH YÊU
           
Đoàn rước dẫn đầu là Thánh Giá, đèn hầu, tiếp theo là giáo dân, đến đoàn linh mục cùng vị Giám mục với phẩm phục tím rước linh cửu của nữ tu Maria Huỳnh Thị Nhung từ nhà thờ Phú Hòa về nghĩa trang cô nhi viện Phú Hòa, Quảng Ngãi, khoảng gần một kilô mét. Theo sau linh cửu là đông đảo các nữ tu Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn, các anh chị, các bé cô nhi cùng bà con giáo dân hạt Quảng Ngãi. Tiếng cầu kinh râm ran suốt chặng đường đưa tiễn, như lời tha thiết van xin Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót cho người chị em thân yêu được vui hưởng mùa xuân bất diệt trên quê trời và xin gởi thân xác chị trong lòng đất mẹ, chờ ngày sau sống lại.
            Một hình ảnh đẹp và khó quên, vì rất hiếm khi chứng kiến cảnh “rước dâu” long trọng và đặc biệt như thế. Từ “rước dâu” được cha Phaolô Nguyễn Thọ chia sẻ trong Thánh lễ an táng nữ tu Maria Huỳnh Thị Nhung lúc 9 giờ sáng ngày 16/02/2016. Ngài ví: ngày chết như là ngày rước dâu, ngày chúng ta hoàn toàn thuộc về Chúa: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20). Chính Ngài là trung tâm. Vì “Không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng như không ai chết cho chính mình. Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. (Rm 14,8).
            Vâng, người đi tu là hiện thân của Hội thánh sống trên trần gian. Chúa Giêsu chính là bạn tình, chính Ngài diễn tả đậm đà tình yêu dào dạt đối với chúng ta. Chính Ngài mới có thể nói rõ về bạn trăm năm của Ngài một cách đầy đủ nhất. Các nữ tu là bạn trăm năm của Chúa Giêsu, chính tình yêu đã thúc đẩy các nữ tu sống đời hiến dâng phục vụ.
Thánh sử Gioan đã định nghĩa: “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga 4,16). Đây là một chân lý tuyệt đỉnh của đức tin.
Sống trong sự thật và theo gương Đấng Tình Yêu, nữ tu Maria Huỳnh Thị Nhung đã đáp lại tiếng gọi mời của Thiên Chúa sẵn lòng hiến dâng phục vụ trong Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn qua nhiều nỗi thăng trầm. Ngày 14/02/2016, lúc 14 giờ, Chúa đã gọi chị lần nữa và hôm nay người nữ tu này thật sự hoàn toàn thuộc về Đấng Tình Quân.
            Cử hành Thánh lễ an táng nữ tu Maria, có Đức Cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi, Giám mục Giáo phận Qui Nhơn chủ tế, cha Phêrô Đặng Son, Hạt trưởng hạt Tuy Hòa, cha Phêrô Hà Đức Ngọc, chánh xứ Phú Hòa, cha Giuse Nguyễn Quốc Việt, Bề trên Dòng Chúa Cứu Thế tại Châu Ổ và 12 linh mục trong Giáo phận, đông đảo chị em trong Hội dòng, các anh chị cùng các bé cô nhi và bà con giáo dân hạt Quảng Ngãi đến hiệp dâng Thánh lễ cuối cùng cầu nguyện cho người chị, người mẹ, người bà thân yêu đã âm thầm từ giã mọi người sau những ngày Tết Bính Thân.
Cuộc đời của chị được cô đọng trong những từ đơn sơ, gần gũi nhưng chất chứa tất cả tấm lòng của chị là yêu thương, hy sinh và phục vụ. Chị chào đời ngày 01/02/1928 tại Mỹ Cang, Tuy Phước, Bình Định. Ngày 25/02/1959, chị gia nhập Đệ tử viện Gò Thị. Ngày 25/7/1972, chị tuyên khấn lần đầu. Chị phục vụ tại: Tuy Hòa, Mằng Lăng thuộc tỉnh Phú Yên; Chu Lai thuộc tỉnh Quảng Nam.
Năm 1974, chị đến Quảng Ngãi phục vụ các em mồ côi, những em bị bỏ rơi từ lúc lọt lòng mẹ, những em dị tật, chậm phát triển trí não... Kể từ đó, cuộc đời chị gắn bó với các em có những hoàn cảnh đáng thương. Đặc biệt, trong những thập niên 70, 80 lúc giai đoạn kinh tế khó khăn nhất, chị đã chịu thương, chịu khó, những đêm dài khó ngủ, trăn trở để cùng các em tự kiếm nhà ở, ngày ngày cuốc xới, trồng tỉa dưới nắng gió, đào từng củ khoai, hái từng cọng rau, bắt từng con cá, lo từng miếng ăn, giấc ngủ cho các em… Vì tình yêu Chúa Giêsu Kitô, vì tình yêu tha nhân nơi những mảnh đời bất hạnh, chị đã từng ngày phấn đấu với cái khó, cái khổ, một lòng bảo bọc, chăm lo cho các em, bất chấp tất cả, miễn sao các em được ấm êm, được yêu thương. 
Ơn gọi của chị thật đặc biệt, gần 50 năm sống cùng, sống cho các em cô nhi với nhiều hoàn cảnh rất thương tâm. Chính lý tưởng Mến Thánh Giá, chính tình yêu là động lực giúp chị vượt qua mọi gian truân để sống và phục vụ những con người nghèo khổ, bất hạnh qua môi trường dưỡng dục trẻ mồ côi trong suốt thời thanh xuân của đời chị. 
Mảnh đất Phú Hòa thân yêu là nơi chị dừng chân lâu nhất, nơi đây với bao kỷ niệm buồn vui của đời phục vụ những con người thiếu may mắn, không nơi nương tựa. Năm 2010, tuổi già sức yếu, chị được Hội dòng cho nghỉ dưỡng tại nơi chị đang phục vụ. Sớm hôm vui vầy với đàn cháu nhỏ, những buổi kinh sáng, tối chị qui tụ các em lại cùng hiệp thông lời kinh, tiếng hát dâng lên Chúa tâm tình tạ ơn, lời nguyện xin tha thiết cho Cộng đoàn cô nhi viện này và cho mọi người được bình an. Chị được chị em trong Hội dòng nâng đỡ, được các cháu cô nhi chăm lo. Chị sống những ngày cuối đời trong thanh thản, bình an.
Chắc hẳn sự ra đi của chị là một thương tiếc, một nỗi đau mất mát cho những người thân quen, cách riêng các em cô nhi của chị. Chị đã để lại cho hậu thế bài học yêu thương, biết cho đi, biết phục vụ với trái tim đong đầy lòng xót thương của một người bà, người mẹ, người chị nhân từ, hiền hậu, hết lòng yêu thương và tận tụy với đoàn bé thơ. Chị đã nuôi dưỡng các em cô nhi thành người, nay một số các em đã yên bề gia thất, có cuộc sống ổn định và là những người đang phục vụ tốt cho xã hội, cho Giáo hội.
Trong khung cảnh Năm Lòng Chúa Thương Xót, giữa tiết xuân ấm áp và sự trầm lắng của tuần đầu Mùa Chay, đoàn người hiệp ý tạ ơn Chúa với chị, cầu nguyện cho chị và xin Thiên Chúa tình yêu thưởng công cho chị suốt chặng đường dài 88 năm yêu thương, hy sinh và phục vụ.


CHA PHƯƠNG ANH
Cha Gioan Baotixita Trần Anh Thư, Bề trên Dòng Gioan Tẩy Giả. Ngài là ân nhân của Hội dòng, ngài đã âm thầm giúp đỡ các chị em trong công tác huấn luyện. Cha cũng là nhạc sĩ với bút danh “Phương Anh”.
Ngày 26/02/2016, cha đến thăm Hội dòng, dâng Thánh lễ, gặp gỡ chị em Học viện, Tiền tập Thanh tuyển chia sẻ những kinh nghiệm sống đời thánh hiến và dùng cơm với chị em trong niềm vui thân thiện.

THƠ:            CẢM TẠ TRI ÂN
Đã bao lần Sơ sẻ chia
Tình cảnh người bệnh xa lìa quê hương
Xa cha, xa mẹ vấn vương
Bởi vì căn bệnh vô phương bấy giờ
Ngày xưa thiếu thuốc ít thầy
Để lại tàn tật đến ngày hôm nay.
Cùi cụt mấy ai dám sờ
Noi gương Thiên Chúa quý Sơ đỡ đần
Thương người thắt thể thương thân
Không sợ lây nhiễm hiến dâng cuộc đời
Thấm sâu chân lý sáng ngời
Sống đời thánh thiện Ngôi Lời thưởng ban
Kính chúc quý Sơ bình an
Giàu lòng nhân ái người phong vui mừng…
Qui Hòa, 31/01/2016
Tâm tình cảm tạ của bệnh nhân Lương Trường Sinh
Cảm nghĩ:                      THẦY TÔI (TT)
      Không biết tại sao hồi đó lớp mình lại có quá nhiều kỷ niệm với Sr. Modestine. Có một lần sau trận  lụt lớn ở Gò Thị, nhưng mình không nhớ chính xác lúc nào. Sau đêm hôm đó, đến phiên mình quét đàng mương ở nhà bếp. Lúc đi đổ rác mình thấy một chiếc ghe nhỏ cột phía sau chuồng bò. Bình thường thì chỗ này không sâu lắm, nhưng vì có trận lụt lớn tối qua nên chắc ai đó dùng ghe nầy để đi chợ. Nhìn chung quanh không có ai bỗng dưng mình có một ý nghĩ thật là “tuyệt vời”. Vậy là mình tìm quân sư để hội ý. Hôị ý xong, hai đứa chuẩn bị lên đường thì bạn Th. xuất hiện:
- Ê hai chị sắp “có chuyện” phải không? Cho em tham gia nữa nhé.
- OK, vậy cậu có biết chèo ghe không?
- Tớ ở Tuy Hoà nhưng đâu có phải là “cô gái sông Ba đầu búi tóc thon” nên làm sao biết chèo ghe được.
- Vậy cậu biết bơi không?
- Chút chút.
- Vậy thì đi, nhớ nghen, phận ai nấy giữ không ai cứu ai đâu nghen.
Trên đường đi chị Ph., hỏi nhỏ:
- Mi chèo ghe lúc nào vậy?
- Em xạo đó, em chỉ thấy mấy người chỗ em chèo hồi em còn ở quê thôi, dễ ẹt mà, em làm le với nhỏ Th. đó.
- Vậy  mi có biết bơi không?
- Hình như có.
Th. quay xuống phản pháo liền.
- Thôi cha ơi, một là có hai là không, sao lại hình như, tớ nghi ngờ khả năng bơi của cậu đó nghen!
- Lòng tin sẽ làm được tất cả bạn thân yêu ạ. Đó là bạn tự nguyện chớ đây không có năn nỉ à nghen!
- Thôi, tớ lỡ leo lên lưng cọp rồi còn gì.
Xuống đến chỗ ghe, chị Ph. ghé tai: “ Mi đạo diễn đó nghen, tớ không biết đó”
 Vậy là mình đương nhiên trở thành thuyền trưởng mà không cần phải qua trường lớp nào cả. Ghe đi được một chút, nhìn cái mặt tái xanh không còn một giọt máu nào của bạn Th. mình tức cười quá bảo: “ Mình hát bài đèo cao dô ta đi nghen.”
Chi Ph. gạt phắt:
- Lạc đề rồi mi ơi, rồi tự động cất tiếng hát: “Thuyền trôi triền miên trên sông nhịp nhàng. Thuyền trôi lướt êm trong sương mơ màng, gió đưa con thuyền… bỗng nghe bạn Th. la oái oái:
- Ghe nghiêng rồi. Em sắp té, em sắp chìm nè.
- Phải bình tĩnh, để tớ đổi bên là nó thăng bằng lại thôi mà.
Mình chưa kịp làm gì thì cái ghe nó tự động lật úp xuống nước, bây giờ mình cũng không nhớ là lúc đó mình đã uống bao nhiêu lít nước. Cũng may là chỗ đó không sâu lắm. Mình chỉ nhớ rất rõ là mình vừa “vớ” được “một cái gì đó” và mình lấy hết sức bình sinh cộng với bản năng sống còn để đè xuống và nhảy lên khỏi mặt nước. Lên tới bờ mình mới biết đó là cái lưng bạn Th. thân yêu. Chị Ph. thì đã nhảy được lên bờ từ lúc nào rồi, hai tên vội vàng lội xuống kéo bạn lên.
Vuốt mặt xong là bạn ta lèm bèm: “Hai người nhận nước em đúng không? May chút xíu nữa xong đời em rồi”
Cậu hiểu lầm mình rồi, phải đè bạn xuống mình lên trước được rồi mới kéo bạn lên, nếu không ba đứa chết chùm cả đám thì sao.
Tiếng chuông vô lớp kết thúc cuộc tranh cãi, ba tên bây giờ mới nhìn lại “hình hài” của mình. “Chao ôi, giờ anh văn của Sr. Mô”
Ba tên chạy lên nhà tắm để giải quyết cái “body” đầy những hoa màu tốt tươi từ cái chuồng bò.
Mà thời  đó mọi phương tiện tại nhà tắm đều thuộc về thời tiền sử, nước muốn tắm hay giặt đồ thì phải bơm bằng tay và lọc bằng phèn chua, mất nhiều thời gian lắm. Lúc đó ba tên chạy bạt mạng vào nhà tắm đóng cửa lại.
 Vừa nghe tiếng chân của vị cứu tinh nào đó bước vào nhà giặt, bạn Th. kêu cứu liền:
- Chị nào ở ngoài đó làm ơn vào nhà lấy dùm quần áo cho ba đứa em chút nghen.
Bạn em rất là kỹ lưỡng tận tâm điểm danh rõ ràng và liệt kê những gì cần thiết.
Mình nín thở nghe ngóng tiếng hỏi lại từ bên ngoài:
      - Sao bây giờ chưa đi học mà còn ở trong nhà tắm.
Bạn em bực mình nạc lại
- Trời ơi à, mượn thì làm ơn làm phước đi dùm cho một cái, còn hỏi đi hỏi lại nữa.
Khi tiếng chân đã đi xa, hoàng hồn lại mình bỗng dưng khám phá một điều rất ư là khủng khiếp hơn là vừa bị chìm ghe vừa rồi. Đó là giọng nói sao nghe “ven ven” như là giọng đọc những bài anh văn.
Chi Ph. ở phòng bên cạnh nói vọng sang:
- Ê hai bạn ơi hai bạn có nhận ra giọng ai không?
 - Đúng là số tụi mình xui tận mạng, đúng là “ân gia ngỏ hẹp” Sao trái đất tròn còn con đường từ bếp lên nhà tắm sao hôm nay cũng tròn vậy trời?
Mình lẩm bẩm than thở, gặp ai không gặp lại gặp sơ Mô.
Cuối cùng ba thằng mình cùng vào lớp học vừa đi vừa lấm lét như ba tội nhân. Cho đến cuối buổi học cũng không có gì xảy ra. Ba tên đều lẩm bẩm “thà là lên đoạn đầu đài còn hơn bị án treo nó khổ cực là dường nào. “Cuối cùng phải đi xin lỗi sơ.
Khi xin lỗi sơ, mình vẫn còn nhớ những lời ấy cho đến bây giờ.
 “May mà chỗ đó nước cạn, nếu không  rủi ro xảy ra chuyện gì thì sao, chứ không phải vì các em vô phép sai sơ đi lấy đồ đạc gì đâu, lần sau đừng bao giờ dại dột dám làm những chuyện nguy hiểm mà mình chưa bao giờ làm như vậy nhé.”
Chuyện an toàn  như vậy là nhờ sự cố vấn của một người Thầy hiền lành nhất, đó là Sr. Félicienne thời đó dạy môn Việt Văn.
                                                                                                      Hà Nguyên

 Truyện ngắn:                     EM KHÔNG VỀ TẾT
Những ngày vui xuân êm đềm trôi qua, kỳ nghỉ phép hằng năm cũng kết thúc, tôi chuẩn bị hành trang để lên đường trở về cộng đoàn.
Đang loay hoay xếp nốt mấy cái lặt vặt còn lại...
Bỗng chuông điện thoại reo—số mấy lạ, ngập ngừng không muốn nhận máy, nhưng biết đâu là người quen lâu ngày—tôi mở máy, giọng nói quen quen bên kia:
- Alô, chào chị, em Long nè! Chị có về Tết không?
- A! Sao Long không về Tết? Họp mặt tu sĩ giáo xứ, chị đảo mắt tìm hoài chẳng thấy Long đâu. Năm nay đi xứ hả?
- Dạ, dạ... Không. Em đang ở xa chị à.
 - Xa là ở tận đâu, hay là đang du học bên trời Mỹ, trời Tây!
- Dạ, không, không... Chị đừng kỳ vọng và nghĩ tốt cho em như thế, lâu nay em không liên lạc với chị là vì em có lý do riêng.
- Ừm, không sao. Chị hiểu mà, chúng ta là người tu với nhau khi nào cần thì gọi thăm là được rồi.
- Trời, không phải thế, em không dám gọi chị là vì em đã, đã ra khỏi Dòng rồi.
- Ủa, từ khi nào?
- Từ sau Tết năm ngoái.
- Em có “bồ” hay sao mà bỏ tu vậy?
-  Dạ không, cộng đoàn em ở chán lắm, mỗi người một phe, mỗi ông cha một kiểu, mỗi ông thầy một tật, em mệt mỏi quá nên “ra” luôn sau kỳ nghỉ năm ngoái.
Một năm trời vật lộn với cuộc sống, muốn ra ngoài để thay đổi, để thoát cảnh kỷ luật nghiêm ngặt, gò bó, thánh thơi muốn làm những gì mình thích, tự do quyết định những ước muốn của mình...
 - Um, nhưng khi quyết định “ra” em có cầu nguyện và đồng hành với cha Giám đốc Học viện, cha Bề trên không?
- Có chứ, nhưng các Đấng đâu có quyết định gì, toàn là đưa ra những lý lẽ để bảo vệ nhau thôi mà, có ai hiểu cho em đâu! Mà, chị ơi! Một năm trôi qua chẳng ngày nào em được yên cả, tiếng chuông nhà nguyện vẫn đánh thức em đều đặn vào lúc 4 giờ sáng trong khi chuông báo thức của điện thoại em vẫn cài đặt lúc 6 giờ sáng. Tiếng kinh phụng vụ vẫn cứ văng vẳng bên tai trong khi tiếng máy trong công xưởng vẫn chạy đều. Những giờ suy gẫm, chầu Thánh Thể cứ lẩn quẩn trong ký ức.
Và ông cha Bề trên khó tính mà em không ưa tí nào vẫn dễ thương hơn ông giám đốc công ty của em đang làm, ông kênh kiệu, hóng hách… Thầy quản lý keo kiệt, chi li ngày nào vẫn thoáng hơn anh trưởng làm việc trong tổ. Bao nhiêu thứ dễ thương, đáng yêu trong cộng đoàn ngày nào làm cho em đã không cảm nhận được thì lúc này không còn nữa!
Điện nước, internet, điện thoại, chi tiêu, qui luật, phép tắt trong cộng đoàn làm cho em mất tự do, không dân chủ ngày nào vẫn chưa quá quắc bằng bà chủ phòng trọ em đang ở… em nhớ cộng đoàn, Nhà Dòng quá!
Những ngày Tết này, em muốn gọi về thăm cha mẹ mà em chẳng dám, ở nhà chắc cũng đang lo lắng, đang nhớ đến em, nhìn nhóm tu sĩ trong xứ về thăm quê chắc mẹ em không khỏi đau lòng nhớ em… nhưng, nhưng em không dám.
Nằm một mình trong góc phòng trọ lúc này em nhớ quá, nhớ tất cả, nhớ bữa cơm thanh đạm, đơn sơ nhưng tràn ngập tiếng cười nơi cộng đoàn, trong mái ấm gia đình nhất là trong những ngày xuân. Mấy ngày Tết vừa qua em không về nhà, lòng em tím ngắt! Bao kỷ niệm đẹp nơi mái ấm gia đình, nơi cộng đoàn tu viện, nơi quê nhà giáo xứ cứ như làm cho tim em co thắt lại, tất cả như cuốn phim chiếu chậm, nó cứ quay đi quay lại mà em tìm hết cách nó vẫn không dừng lại được.
 - Chị, chị còn nghỉ phép không? Chị dành chút thời gian thăm cha mẹ em giúp em với.
- Được, tối nay chị mới lên xe, chị ghé thăm nhưng em hãy sắp xếp thời gian về thăm cô dượng đi. Chị không phải không có thời gian, nhưng em không thể, em đã phản bội mọi người, đã tự mình bỏ ơn Chúa, em không dám đối diện với sự thật này.
- Một năm dài trôi qua trong luyến tiếc, mến thương, dày vò vì đã tự ý bỏ ơn gọi, em có nhận ra nguyên nhân dẫn đến quyết định nông nổi này không?
- Thú thật với chị, em đã bỏ cầu nguyện kéo dài, không còn muốn hy sinh như trước đây dù em vẫn thích tu, những giờ chơi chung, làm việc chung hay giải trí chung nó sao quá nặng nề; Các cha, các thầy sao mà họ như những con Robot với lập trình sẵn, chẳng có chút tình cảm nào.
Và lúc này ngẫm lại, đó là cái nhìn thiển cận em gán cho họ mà mỗi lần được đồng hành em không hề nhận cho cha Giám đốc biết, em chỉ nói mọi sự đối với con đều ổn… khi có những mâu thuẫn, hiều lầm em cứ cho rằng mọi người bỏ rơi em, họ chỉ biết bênh vực nhau, mà đâu biết rằng em là đứa út trong cộng đoàn được cả nhà yêu thương đâu!
- Chị ơi, ngày em quyết định bỏ Dòng ai cũng ngỡ ngàng, mỗi người, từng người trong cộng đoàn ôn chặt lấy em nhưng cái ôm lúc ấy sao cứng đờ vô cảm không hồn. Lúc này nhìn lại em mới thấm thía: “Một bàn tay dù to thế nào cũng không thể giữ một bàn tay đã không muốn nắm. Một vòng tay dù có rộng bao nhiêu cũng chẳng thể ôm trọn một người đã muốn rời đi”

                                                                                                      Lê Bạch Tuyết
Đọc thêm
Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn

Copyright © 2017 - Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn ®